• YUAN 2025
  • Meet Ziqiang
  • Your Support
  • How to Vote
  • More
    • YUAN 2025
    • Meet Ziqiang
    • Your Support
    • How to Vote
  • YUAN 2025
  • Meet Ziqiang
  • Your Support
  • How to Vote

Meet Ziqiang

I’m running as I am: Honest, Straightforward, and Responsible.

I was born and raised in a working-class family in China. My parents were regular workers in a state-owned factory with no privileges to offer me, but they gave me something far more valuable: my name, 自强 — Ziqiang, which means “self-resilience.” They taught me to face hardships head-on and instilled in me a practical mindset to solve problems by making the best use of what I had.


My two older sisters, ten years my senior, were unable to receive adequate education due to the Cultural Revolution. This lack of education made it difficult for them to compete in the job market later, as the younger generation had better educational opportunities. I was fortunate to be born later. At the time, for a child from an ordinary family, going to college and receiving a state-assigned job was the only stable path toward a better life. China was just beginning to transition from a planned economy to a market economy, and private companies were still rare.

 

Because college acceptance was so competitive—the only shot at a better future for millions of students like me—we had to study extremely hard. I persevered and went on to earn a Ph.D. in genetics. During my first several college years in China, food ration coupons were still in use. Male students often asked their female classmates for extra rations because their own just weren't enough to fill their stomachs. It may sound like a distant past, but it was a real part of my life. In 1999, I received a scholarship to come to the U.S. and began postdoctoral research at the University of Vermont.

After eight years in academic research at the University of Vermont and Dartmouth College, I chose to step outside the ivory tower and experience American life more fully. Since then, I’ve worked across a wide range of fields: in nonprofits, preparing meals to people in need; in publishing, promoting Asian culture through magazines and books; in early childhood education; public service; and direct primary care. These diverse experiences have made me a more well-rounded person and deepened my understanding of American life.


I met my husband, Heiko, at a Taiji club in Boston's Chinatown. Originally from Germany, Heiko has been running a software company in the U.S. since 2006. We often joke that we're truly an international family, with our combined life experiences spanning Asia, Europe, and America. Our dinner conversations frequently revolve around comparing governance and daily life across these three continents, offering me valuable perspectives and insights.

  

The seed of democracy was planted in my heart by the American people.


When I first came to the U.S., my American landlady proudly introduced me to how democracy works here. One evening, she took me to a city council meeting and explained that the councilors were regular people with everyday jobs, elected by residents, and paid only a small stipend per meeting — they served for the honor of serving their community.  That experience opened my eyes.  Back in China, no ordinary people knew when or where government meetings took place — let alone were allowed to attend. Officials were appointed, not elected. That city council meeting was my very first lesson in American democracy.


Who would have imagined that the fresh-off-the-boat young woman sitting in that meeting, observing with wide and bewildered eyes, would one day run for city council herself? Hooray for American democracy!


I hope my candidacy will inspire others to step up — to run, vote, and engage in civic life. Democracy only thrives when people take part. To my fellow immigrants: American people have shown us the beauty of democracy, and we’ve been fortunate to live in this country. Now it’s our turn to give back — to stand up and serve.

我想向大家介绍一下自己:

 

我叫袁自强。我和大家一样,从大陆,香港,台湾或其它国家移民到美国来发展。当时在大陆就听说,在美国即使家里没权没钱,只要你努力工作也能过上不错的生活。这对一个在普通家庭里出生长大的人来说是很有吸引力的。我上中学时,大陆的改革开放刚刚起步,要想过上好一点的生活,摆在年轻学生面前的就三条路:红道  – 入党当官走仕途;黑道 – 做学问(博士帽是黑色的);金道  –“下海”做生意。我父母是普通工人,很尊重知识,我就选了黑道,埋头读到博士。然后申请到了在美国傅孟特大学University of  Vermont做博士后研究的职位,后来又到达特茅斯学院Dartmouth College继续深造。


在大学里做了八年研究后,觉得对美国校园外的生活了解很少。于是决定走出象牙塔,在真实世界里生活。这之后,在很多邻域都探索过。在非盈利机构给低收入群众准备食物时,就提出“授人以鱼不如授人以渔”  ---  给饥饿的人一条鱼只能解一日之饥,教会他织网捕鱼会让他自食其力。在出版界工作时,通过出版杂志和书籍致力于介绍和推广亚裔文化。此后又在公共服务,早期教育和医药卫生领域工作过。这些经历帮我比较全面地了解美国生活。


刚来美国时我的美国房东老太太热情地向我介绍美国的文化和国情,还带我去旁听了一次傅孟特州伯林顿市的市议会,向我解释说市议员都是有自己日常工作的普通人,由居民选举产生,每次会议只领取少量补贴——他们参政完全是为了社区服务。这些都让我感到新奇,有这么大权力的人居然不领工资,平常还要上班养家,都是普通人。我在国内不关心政治,也不知道怎样关心。这里我感觉美国人比较关心社区,他们参与和组织社区活动,关心城市和社区的发展。去年极具争议的市长巨幅加薪的事发生,我感到确实有必要站出来发声。如果群众不参与不监督,官员就可能会放任渎职。


同时我们要警惕,如果见到种族歧视和仇恨犯罪的苗头一定要发声,不能等它成了气候就难办了。我在竞选纲领中写了,当选后会提出谴责和防范种族歧视和仇恨犯罪的议案。


一些移民由于语言问题可能跟市政打交道办事有困难,我会设置开门办公的时间,任何人都可以直接来反映问题,寻求帮助。我在竞选纲领中也提出了要组织一个由居民和议员共同组成的“居民事务委员会”。居民如果遭到市府官员的不合理对待,可以向居民事务委员会反映,寻求解决方案。


大家如果有什么建议,请和我联系 yuanforquincy@gmail.com.


希望能为大家服务!感谢大家的支持!


如果需要帮助登记成选民,请点击这里:How to Vote

有钱出钱,有力出力!

捐款资助

Tôi xin được giới thiệu đôi nét về bản thân: 


Tôi tên là Ziqiang Yuan. Tôi cũng giống như nhiều người trong cộng đồng chúng ta – từ Trung Quốc đại lục, Hồng Kông,  Đài Loan và các quốc gia khác  – đã di cư đến Mỹ để xây dựng cuộc sống mới. Ngay từ khi còn ở Trung Quốc, tôi đã nghe nói rằng ở Mỹ, dù không có quyền hay có tiền, chỉ cần chăm chỉ làm việc là vẫn có thể sống tốt. Điều đó rất hấp dẫn đối với một người sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường như tôi.


Khi tôi học trung học, Trung Quốc mới bắt đầu thời kỳ cải cách mở cửa. Lúc đó, để có một cuộc sống tốt hơn, trước mắt học sinh trẻ như chúng tôi có ba con đường: con đường đỏ – vào Đảng để làm quan; con đường đen – theo học thuật (mũ tiến sĩ màu đen); và con đường vàng – ra thương trường làm kinh doanh. Cha mẹ tôi là công nhân bình thường, rất coi trọng tri thức, nên tôi đã chọn con đường học thuật và chuyên tâm học lên tiến sĩ. Sau đó tôi được nhận làm nghiên cứu sau tiến sĩ tại Đại học Vermont ở Mỹ, rồi tiếp tục nghiên cứu tại Đại học Dartmouth.


Sau tám năm làm nghiên cứu trong trường đại học, tôi nhận ra mình biết rất ít về cuộc sống bên ngoài học thuật ở Mỹ. Tôi quyết định bước ra khỏi “tháp ngà” để sống trong thế giới thực. Sau đó, tôi đã trải nghiệm nhiều lĩnh vực khác nhau: làm việc tại các tổ chức phi lợi nhuận cung cấp thực phẩm cho người thu nhập thấp, nơi tôi đề xuất quan điểm “cho cá không bằng dạy cách câu cá”; làm việc trong ngành xuất bản để giới thiệu và quảng bá văn hóa Á châu; rồi làm việc trong các lĩnh vực dịch vụ công, giáo dục mầm non và y tế. Những trải nghiệm đó giúp tôi hiểu toàn diện hơn về cuộc sống ở Mỹ.


Khi mới đến Mỹ, bà chủ nhà người Mỹ của tôi rất nhiệt tình giới thiệu về văn hóa và xã hội Mỹ, thậm chí còn đưa tôi đến dự thính một buổi họp hội đồng thành phố Burlington, bang Vermont. Bà giải thích rằng các nghị viên thành phố là những người dân bình thường có công việc riêng, được cư dân bầu ra, và chỉ nhận một khoản phụ cấp nhỏ cho mỗi cuộc họp – họ tham gia chính trị hoàn toàn vì phục vụ cộng đồng. Điều này khiến tôi rất ngạc nhiên: những người có quyền lực như vậy mà không nhận lương, vẫn phải đi làm nuôi gia đình, thật sự chỉ là người dân bình thường. Ở Trung Quốc, tôi không quan tâm đến chính trị, cũng không biết phải quan tâm thế nào. Nhưng ở đây, tôi thấy người Mỹ rất chú trọng đến cộng đồng, thường xuyên tham gia và tổ chức các hoạt động vì cộng đồng, quan tâm đến sự phát triển của thành phố và khu dân cư.


Khi vụ việc gây tranh cãi về việc tăng lương thị trưởng một cách quá mức xảy ra năm ngoái, tôi cảm thấy mình cần phải lên tiếng. Nếu người dân không tham gia giám sát, chính quyền có thể dễ dàng lạm quyền và thiếu trách nhiệm.


Chúng ta cũng cần cảnh giác với các dấu hiệu của phân biệt chủng tộc và tội ác thù hận. Nếu thấy có dấu hiệu, chúng ta phải lên tiếng – đừng chờ đến khi sự việc trở nên nghiêm trọng mới hành động. Trong chương trình tranh cử của mình, tôi đã cam kết sẽ đề xuất các nghị quyết lên án và ngăn chặn phân biệt chủng tộc và tội ác thù hận.


Nhiều người nhập cư vì rào cản ngôn ngữ có thể gặp khó khăn khi làm việc với chính quyền thành phố. Tôi sẽ thiết lập giờ tiếp dân cố định để bất kỳ ai cũng có thể đến trực tiếp phản ánh vấn đề và xin hỗ trợ. Trong chương trình tranh cử, tôi cũng đề xuất thành lập một “Ủy ban Công vụ Cư dân” gồm cư dân và nghị viên cùng tham gia. Nếu người dân bị đối xử không thỏa đáng bởi viên chức thành phố, họ có thể phản ánh đến ủy ban này để tìm giải pháp.


Nếu quý vị có ý kiến hoặc đề xuất, xin vui lòng liên hệ: yuanforquincy@gmail.com


Rất mong có cơ hội được phục vụ cộng đồng!
Chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người!


 Nếu cần giúp đăng ký cử tri, vui lòng nhấn vào đây: How to Vote 

 Có tiền góp tiền, có sức góp sức! 

 Ủng hộ tài chính 


Copyright © 2025 Yuan for Quincy - All Rights Reserved.